Con 18 tháng tuổi “tố” mẹ lười chăm con ra sao ?

22/05/2018 Hoàng Tào

Dưới đây là tâm sự của một bé 18 tháng tuổi có mẹ lười chăm con nhất quả đất, nếu như nó diễn đạt thành lời.

“Quả thật sống trên đời 18 tháng có lẻ, mình chưa gặp ai lười như mẹ mình. Trước tiên là các vấn đề thiết yếu ở lứa tuổi bọn mình: ăn-ngủ-ị cho đến tỉ vấn đề khác.

1. Ăn

Từ khi mình sinh ra đến giờ, mẹ chưa bao giờ quấy bột hay nấu cho mình một bát cháo đúng chuẩn ăn dặm truyền thống luôn. Vì mẹ quá lười nên từ khi vẫn đương chức “chủ tịch hợp tác xã toàn lợi”, mình đã phải ăn cháo nguyên hạt và rau củ quả thô. Mới 2 cái răng đã phải gặm ngô, nhá thịt. Ở nhà với bà thì mình được ăn suốt ngày bao nhiêu là món ngon, không bỏ bữa nào.

Còn ở nhà với mẹ, hôm nào 2 mẹ con cũng dậy muộn thì xuống lục tủ lạnh có gì chén đấy, có khi mỗi đứa cái bánh mì là xong bữa sáng. Ngay cả hoa quả mẹ cũng chẳng bỏ hạt cho mình. Nho ăn thì phải tự nhằn hạt. Mẹ bảo nuốt hạt là bị mọc cây trong bụng đấy. Mình sợ lắm, nhưng mà nho thì dễ chứ thanh long mình chịu. Chắc trong bụng mình đã có cả một vườn thanh long!

À quên, còn vụ này chứ. Mấy lần mình làm mình làm mẩy không ăn, bà lo lắm, sợ mình đói. Thế là cứ đến bữa, mẹ mang cơm lên phòng khóa cửa lại hai đứa ngồi ăn với nhau. Mình mà giở quẻ á, mẹ cho nhịn rã họng luôn, khỏi dỗ. Mình nói cái này bí mật đừng mách bà mình nhé. Có mấy lần mình không ăn, mẹ còn chén thức ăn của mình. Xong xuống bà hỏi thì mẹ bảo mình ăn hết rồi. Mà á, ngồi ăn với Hằng thì “quên mùa xuân” được đi rong với xem ti vi đi. Lằng nhằng là “giải tán quốc hội” cho rã họng luôn chứ chẳng chơi đâu ý nhá.

2. Ngủ

Mình nhớ hồi còn bé xíu, có lần bà nội phải đập cửa phòng vào cứu mình vì mẹ để mình khóc ứ thèm dỗ. Bây giờ lớn rồi, đến giờ ngủ mẹ tắt đèn, bảo mình nằm xuống, thơm chúc ngủ ngon xong là mẹ ngáy o o luôn. Thế là mình đành ôm bạn khăn xô lăn lộn chán rồi khò. Lười đến thế là cùng! Mình chỉ nhớ mỗi hồi bé được bố hát bài “Lá xanh” ru ngủ. Mà nói thật nghe bố mình hát thì nhắm mắt ngủ luôn đi cho đỡ phải nghe còn hơn!

3. Ị

Nói ra thiệt xấu hổ, 18 tháng rồi mình vẫn đái dầm. “Giải toả nỗi buồn” xong mình cũng biết gọi mẹ thông báo. Xong mẹ sẽ ra dọn dẹp cho mình. Nhưng từ hồi mình hơn 1 tuổi cái, tè xong mẹ bắt mình phải cầm quần mang vào nhà tắm mà vứt vào chậu. Ôi mình đoán chỉ một thời gian ngắn nữa thôi chắc mẹ sẽ bắt mình giặt quần của mình mất. Huhu.

4. Ăn vạ

Mình nghe các bạn mách cho độc chiêu này. Mình đã thử với ông bà nội ngoại. Kì diệu thật!!! Mình lăn ra một cái là muốn gì được nấy luôn. Thử với ông bà xong rồi, mình quyết định thử với mẹ.

Ai ngờ, mình vừa lăn ra, mẹ bế mình lên giường rùi bảo: “Nằm đấy mà khóc, khóc to vào! Khóc chán thì nói chuyện nhé”. Dần dần mình phát hiện ra khóc với mẹ chỉ nhọc cái thân. Mình thì nằm khóc mệt mỏi còn mẹ lười chẳng thèm dỗ, ngồi thảnh thơi đọc báo.

5. Đi chơi

Mẹ lười nên đi chơi với mẹ mình toàn phải đi bộ. Xa lắm các bạn ạ! Vào siêu thị với bà thì được đi xe đẩy, đi với mẹ thì phải đẩy xe. Đã thế còn phải lấy sữa tươi, sữa chua bỏ vào giỏ theo đúng loại chính phủ yêu cầu. Được cái mình lấy đúng mẹ cũng khen cho mấy câu mát lòng mát dạ.

Ôi, nói chung có một người mẹ lười mệt thật đấy! Đi tắm phải tự mở tủ lấy quần áo, lấy khăn. Chơi đồ chơi xong phải dọn hộc bơ. Sữa thì tự ôm bình mà uống, mà hút… Đến nóng cũng phải tự ra mà bật quạt… ti tỉ thứ việc đến tay mình. Tự dưng mình lại thành gái đảm. Sau này, anh nào lấy được mình chắc sướng phải biết, nhỉ? Nhưng có một bà mẹ vợ lười thì cũng phiền đây. Không khéo lại ế vì mẹ mất! Haizzzz…18 tháng đã đau đầu vì tiền, điên đầu vì tình, khổ thật!”

Free WordPress Themes, Free Android Games