Khỏe Đẹp Plus – Vào nghề Y, hàng xóm ai cũng bảo sau này giàu rồi nhé, phất lên rồi. Nhưng, ai thực sự dấn thân vào con đường này có lẽ thấu hiểu tất cả.

Trong khi bạn bè cùng tuổi đã có thể đi làm, tôi vẫn ngồi đây và học. Trong những đứa bạn chụp ảnh chơi đây đó, tôi vẫn vùi mình vào thư viện. Trong khi họ gửi tiền phụ giúp cha mẹ, tôi vẫn ngửa tay xin tiền.

Có lẽ không phải tất cả, nhưng hầu hết các bạn đeo đuổi nghề y vì ước mơ, về sự cao thượng của nó, được mọi người kính trọng.

Buồn lắm, thật sự buồn. Bây giờ lên báo, là mọi người mỉa mai bác sỹ, ra đường ai cũng bảo ăn tiền ngon như bác sỹ, bác sỹ bị hành hung họ nói là vừa, mấy thằng bác sỹ làm gì người ta mới vậy?

Mình thật sự không hiểu sao mọi người lại cố quy chụp cả nghề y như vậy? Ác cảm như vậy?

Biết rằng một số người không tốt gây ấn tượng xấu nhưng có ai hiểu những hy sinh cao cả của những bác sỹ, y tá… yêu nghề, yêu người.

Có ai thấu hiểu những đêm trực, những kỳ thi, những đêm thức trắng bên ánh đèn, trong khi người khác đang cuộn mình trong chăn ấm áp.

Có ai thấu hiểu những nỗi buồn nhớ mẹ, nhớ cha khi học hoài không có thời gian về. Để cha mẹ già yếu lặn lội lên thăm con.

Có ai biết chúng tôi đã hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe của mình như thế nào? Chỉ đổi lấy sự ác cảm, mỉa mai thôi sao?

Còn đó rất nhiều bác sỹ, y tá… đang dâng hiến cuộc đời mình cho sự sống.

Tôi từng đọc bài báo về anh bác sỹ Nội trú, gần 30 tuổi rồi anh vẫn xin tiền cha mẹ, suốt ngày ở bệnh viện, anh cũng buồn, cũng nghĩ về cái nghề. Rồi anh lại quyết tâm, vì nghề y cao quý lắm, hạnh phúc lắm khi thấy người bệnh được cứu.

Nhưng những bác sỹ chúng tôi cũng cần tiền, cần sống, cần nuôi cha mẹ. Nhiều người nói “Nếu muốn kiếm tiền thì đừng học y”. Cũng biết thế, nhưng xin hãy nghĩ nhiều hơn cho chúng tôi.

Nghề y cũng rất nhiều nỗi khổ tâm

Ngày cha lên thăm, tôi bất ngờ sửng sốt, đôi mắt cha vẫn hiền từ, nhưng làn da thì đen hơn nhiều lắm, đôi tay cha nức nẻ, chai sạn đi. Tôi nhìn dáng cha gầy gò, ngồi lọt thỏm giữa căn nhà trọ nhỏ mà nước mắt muốn trào. Cha đem theo cả giỏ đồ, nào là chuối, là bó rau non cha nhổ ngoài vườn chưa kịp lớn. Rồi đưa tiền cho tôi, bảo đừng thức khuya quá, tiền này mua đồ ăn đi, tiền đóng học phí cha vay được rồi, căn dặn đủ thứ. Đôi khi tôi tự hỏi, tôi là bác sỹ, tôi phải vì tất cả mọi người, là một nghề cao quý, như vậy để làm gì? Khi lương tháng bác sỹ không đủ ăn, đủ mặc, cố tiết kiệm tiền gửi về chút ít. Đôi khi muốn mua cho mẹ hộp sữa, mua cho cha đôi giày cũng phải cố gắng lắm.

Nhưng còn đó những hoài bão, ước mơ. Tôi mơ thấy những nụ cười hạnh phúc khi khỏi bệnh, những phép màu cho sự sống, những đau đớn không còn nữa. Tôi tin cha mẹ biết được cũng sẽ ủng hộ tôi. Và tôi tin còn nhiều lắm những bác sỹ, y tá… những sinh viên trường y có tâm hồn thật đẹp và cao thượng.

Tôi thật sự thích câu nói này: “Hãy sống như một ngọn nến” (“Người bác sỹ là một ngọn nến, đốt cháy chính mình để soi sáng cho cuộc sống tâm tối đau đớn của bệnh nhân”),

Cám ơn các bạn nghe những nỗi lòng của tôi.

– HMU confessions

Free WordPress Themes, Free Android Games