Lòng nặng trĩu trước sự ra đi của một bệnh nhi vùng cao

Khỏe Đẹp Plus – 15h12′ ngày 1/1, một cú điện thoại kèm theo những tiếng khóc nghẹn ở đầu dây phía bên kia. Thật bất ngờ, điều không may đã xảy đến với bệnh nhi người dân tộc Dao.

“Chú Định ơi ! Hôm qua cháu Linh còn chơi đùa như bình thường, chỉ hôm nay cháu yếu đi thôi mà đã mất rồi. Chị chỉ mong con bé sống thêm được chút ít thời gian nhưng sao cháu đi nhanh quá chú ơi”.

Tôi hiểu rằng, người mẹ kia đang rít lên những tiếng đau khổ nhất bên đứa con đã tắt thở cách đó chừng 20 phút của mình. Bạn biết đấy, khi mất cha mẹ, người ta gọi bạn là mồ côi. Mất vợ hay chồng người ta ghép thêm cho bạn chữ goá. Nhưng mất con, bạn chẳng có thêm từ để ghép vào đâu. Đằng sau đó là nỗi đau chẳng có gì thêm thắt hay mô tả nổi nhằm gọi đích xác nó ra. 

Tôi đã ở viện K đủ lâu để người ta có thể nghĩ tôi chai lỳ cảm xúc trước những sự mất mát. Ấy vậy mà tôi vẫn luôn nặng trĩu trước những thông tin ra đi từ bệnh nhân như thể mới ngày đầu đặt chân đến đây vậy. Chợt nghĩ về cháu bé người Dao kia. Cháu về làm thủ tục chuyển tuyến ở tỉnh. Tình trạng khá nặng. Bố mẹ lại chẳng biết chữ đi đâu cũng điểm chỉ thì sao nhanh chóng chuyển tuyến cho cháu đây. Bố cháu giao tiếp với người Kinh không rõ mấy, chỉ mẹ cháu có thể nói chuyện với người Kinh được. Giữa những ngày đông lạnh giá thế thì sao chống nổi cơn bệnh cơ chứ. Một khi trở nặng thì cơ sở y tế vùng cao không tài nào xử lý kịp.
Cháu bé mới đến viện K không lâu. Chẳng nói được tiếng Kinh nhưng nhìn ánh mắt cháu hoà cùng nhịp sống nơi đây, tôi bắt đầu thấy nụ cười từ cháu. Thiết nghĩ, sau này, với những cháu bệnh nhi vùng cao, cả cộng đồng nên chung tay góp sức hỗ trợ nhiều hơn để đừng xảy ra thêm những điều đáng tiếc. Thủ tục hành chính đúng là phải có quy trình. Nhưng có những đối tượng rất khó để theo quy trình đó nếu không có sự hỗ trợ hơn nữa từ tuyến dưới đặc biệt từ phía địa phương. Lại cái chữ “giá mà”…

Tâm sự của Chu Bá Định – Thành viên CLB Thiện nguyện Trăng Rằm

Free WordPress Themes, Free Android Games