Cuộc sống vô thường giữa đảo hoang Thung Nai

Đăng bởi: Thế Hoàng Thứ Bảy, 15 Tháng Mười 2016 4:31 chiều

Khỏe Đẹp Plus – Lênh đênh trên đảo Thung Nai. Tôi thoải mái vẫy vùng trên sông nước. Ngày đi hái rau dại, đuổi gà và bắt cá sông Đà. Tối về dong thuyền ra giữa hồ. Cuộc sống vô thường, vô ưu vô lo.

Đầu bếp ẩn cư tiết lộ bí kíp chế biến ẩm thực xứ Mường

Cuộc đời lênh đênh của ông lái buôn dọc sông Đà

Bình yên hồ trên núi

Sau những ngày mưu sinh ở chốn phồn hoa đô thành, tôi lại xách ba lô đến một nơi xa lạ. Tôi đến một ngôi đảo để tìm sự bình yên trong tâm hồn. Một cuộc sống nguyên sơ như thời tiền sử.

Thung Nai bình lặng đến lạ. Những ánh nắng sáng lóa, khiêu vũ theo từng làn sóng nước. Lòng hồ rộng mênh mông. Con người như nhỏ bé giữa thiên nhiên. Anh Nguyễn Đình Hạnh, sống trên đảo Dừa, xóm Trà, xã Vầy Nưa, huyện Đà Bắc, Hòa Bình lái thuyền vào bến Thung Nai, đón tôi ra đảo. Anh Hạnh bảo, vào các ngày thứ bảy, chủ nhật, khách tìm ra các đảo để nghỉ dưỡng rất đông. Họ thường đi theo đoàn. Đó là các bạn đồng nghiệp hoặc một đôi tình nhân, cũng có thể là một cán bộ ngành nào đó. Họ đến đảo đều mong được lánh xa thành phố vài ngày, để sống chan hòa với thiên nhiên.

Ngày trước, đây chỉ là những hồ nước nhỏ. Năm 1982, nhà nước đắp đập, ngăn sông làm thủy điện Hòa Bình. Nước đọng thành hồ trên núi. Những mỏn núi cao cũng vô tình biến thành đảo. Có ba đảo lớn là Đảo Dừa, Đảo Cối Xay Gió, Đảo Xanh.

Anh Hạnh đưa tôi lên Đảo Dừa – ngôi đảo xa nhất trên hồ Thung Nai. Được biết, cả khu vực Đảo Dừa này, gia đình anh Hạnh đã mua lại của những người dân với giá 4 cây vàng. Gia đình anh chăn nuôi và trồng trọt trên đảo. Trồng các loại cây quả như dừa, mận, đu đủ và chăn gà, nuôi lợn thả rông. “Tình cờ có một người khách đi thuyền đến đảo hoang thám hiểm. Họ đến đảo khi đã chiều tà. Họ xin tá túc tại nhà tôi. Gia đình tôi có làm vài món ăn dân tộc đặc trưng của xứ Mường, tiếp đón khách. Tất cả các nguyên liệu để làm món ăn đều là “cây nhà lá vườn”. Khách ăn xong món gì cũng cảm thấy ngon. Càng ngày càng nhiều người đến đảo. Một đồn mười, mười đồn trăm, càng ngày càng đông. Chúng tôi không phải làm làm kinh doanh thuần túy. Khách đến đảo chơi, chỉ cần đóng phí trọn gói khoảng 350.000 đồng/người thì có thể sống vài ngày trên đảo. Họ có thể tự do hái hoa quả trên đảo mà không ai nói gì. Nếu yêu cầu thưởng thức các món sơn hào hải vị thì có thể nhờ chủ nhà”, anh Hạnh nói.

Khách rất thích thú với việc tự chế biến một bữa cơm hoàn toàn bằng bếp củi. Họ tự vào rừng nhặt cành cây khô, tìm rau dại, câu cá trên lòng hồ, tự bắt gà ở ngoài vườn. Tự giết gà, vặt lông và chế biến. Khách tự nấu cơm cho cả nhà thưởng thức. Có những cặp vợ chồng là công chức hẳn hoi, ông chồng làm chức khá to ở Hà Nội, cũng thích sự bình yên đó. Ông đưa cả gia đình ra đảo sống mấy ngày. Ông bảo, ngày thường thì chẳng bao giờ có thời gian để nấu một bữa cơm cho vợ. Ra đảo, ông mói làm được sự vĩ đại của đời thường ấy. Ông không quen với việc nấu băng bếp củi. Mặt ông nhá nhem, nhưng miệng vẫn luôn tươi cười. Cuối cùng ông cũng nấu được một bữa cơm cho vợ con thưởng thức. Nồi cơm có nứt, có khê, thịt nướng có miếng tươi, miếng cháy, nhưng nhìn nụ cười trên môi của người vợ mới cảm nhận được hạnh phúc của họ.

Ngoài bãi biển. Một tốp đang tắm giữa lòng hồ. Ai không biết bơi thì mặc áo phao. Nước hồ trong vắt, họ thoải mái thả người bồng bềnh trên nước. Nhìn ra xa, tôi thấy vẻ bình yên của một anh chàng đang nằm ngửa mặt giữa lòng nước tĩnh lặng kia. Anh lơ lửng một mình. Anh thả mình để dòng nước ôm ấp, vỗ về. Anh yên tâm rằng, sẽ chẳng có ai dìm anh xuống nước khi đang tắm.

Các bạn trẻ học sinh, sinh viên, đoàn phượt thì thích khám phá và sống vui nhộn, đến đảo cũng đều chơi những trò chơi hoang dã. Họ chơi trò trốn tìm, bịt mắt bắt dê ngoài bãi. Có lẽ thích thú nhất vẫn là trò chơi bắt gà. Con gà được buộc một đoạn dây vải để làm tín hiệu. Sau đó con gà được thả ra đảo. Tất cả các thành viên trong tốp thi xem ai bắt được con gà đó. Ai bắt được sẽ được thưởng. Khi cuộc chơi kết thúc. Mọi người đã mệt mỏi. Họ lao ra sông tắm mát.

Những đôi tình nhân thì ưa lãng mạn. Họ du thuyền đưa nhau ra giữa hồ. Con thuyền vô định giữa lòng sông. Chàng trai không có hoa hồng, cũng chẳng có bánh sô – cô- la. Chỉ có không gian tĩnh lặng giữa mặt hồ mênh mông. Nhưng chắc chắn, mối tình của họ lãng mạn đến bình yên.

Nhân tình thế thái

Đêm xuống. Mọi người trên đảo lại tụ tập nhau để đốt lửa trại. Không phân biệt đoàn này, đoàn kia, không phân biệt chủ và khách. Tất cả họ cùng cầm tay nhau, cùng nhảy múa, hát ca. Họ có thể được trải lòng mình. Những điều quý giá ấy, tưởng họ đã vô tình lãng quên nơi phố thị đầy rẫy bon chen.

Có những phận người khiến tôi gặp một lần nhưng sẽ không thể quên. Đó là anh đầu bếp tên Năm. Anh chuyên làm món ăn của người Mường để phục vụ khách du lịch. Nghe đâu anh đã đi làm đầu bếp ở khắp các nhà hàng lớn bé ở Hà Nội. Nhưng anh ra đảo hoang sống cũng vì một chữ Tình. Anh Năm tâm sự: “Lương của tôi ở đây cũng chỉ đủ để nuôi vợ con. Nhưng sống ngoài đảo, mọi người đều coi nhau như anh em ruột thịt. Chủ và người làm, nhân viên và khách đều coi nhau như người trong nhà. Chính vì vậy, có nhiều nhà hàng ở Hà Nội gọi tôi về làm với giá gần 20 triệu nhưng tôi vẫn không bỏ nơi đây. Làm được bao nhiêu tiền tôi đều gửi về quê cho vợ con. Ngoài đảo, sống không cần tiền, chỉ cần tình”.

Nhưng có lẽ, ấn tượng nhất là số phận của ông Nguyễn Đình Tuy (SN 1949) ông chủ của Đảo Dừa. Ngồi nói chuyện với ông “chúa đảo”, mới cảm nhận được giá trị của nhân tình thế thái.

Ông Tuy là người đã từng nhiều phen “lên voi xuống chó”. Quê gốc ông ở xứ Đoài. Ông đem nghề rèn lên Hòa Bình lập nghiệp. Ông phải lòng cô gái xứ Mường xinh đẹp tại xã Vầy Nưa. Họ yêu nhau và nên vợ thành chồng. Ông ở lại để lập nghiệp tại Hòa Bình. Ông ngược con sông Đà lên tận huyện Phù Yên, Sơn La để mua nông sản như sắn, khoai, ngô. Thời đó nhà nước không cấm buôn gỗ, ông đã phất lên nhanh chóng. Ông buôn gỗ từ thượng nguồn sông Đà về miền xuôi bán. Một thời gian sau, ông trở thành người giàu nhất nhì của tình Hòa Bình. Ông mua đất, tậu nhà ngay trung tâm thành phố. Có tiền thì con người ta dễ sa ngã. Và ông dính vào cờ bạc. Số tiền tích lũy bao nhiêu năm cũng đều bay theo những đêm đỏ đen. Rồi, căn nhà, miếng đất cũng “đội nón” ra đi. Ông trắng tay. Hai vợ chồng dắt nhau ra đảo hoang sống. Thuận vợ, thuận chồng, họ lại vươn lên trong cuộc sống. Họ tích lũy được một số tiền kha khá. Họ mua đất của những hộ dân để làm khu du lịch sinh thái.

Ông Nguyễn Đình Tuy rút ra những chiêm nghiệm sau bão giông cuộc đời: “Tiền bạc có rồi lại mất. Vật chất bao nhiêu cũng không chất đầy lòng tham. Bởi lẽ đời được mất, hơn thua. Con người tránh sao được tham – sân – si. Nhưng cát bụi sẽ về với cát bụi. Con người sinh từ cát bụi, chết về với cát bụi, chẳng ai mang theo được gì cả. Vốn quý nhất của con người là sự sống. Không nên đánh mất sự quý giá nhất mà tạo hóa đã ban tặng. Tôi hạnh phúc vì biết trân trọng điều đó. Ngày ngày đi thả cá, tối ngồi uống rượu quê, đốt lửa trại, hát ca. Thích làm thì làm, không làm thì nghỉ. Cuộc sống thanh nhàn, cuộc sống còn gì thú vị hơn!”.

“Giữa chúng tôi không có quan niệm giữa chủ và khách. Khách có thể báo cơm cùng gia đình. Cùng uống rượu, hàn huyên tâm sự như người trong nhà. Họ đến nhiều thành quen. Có người nhớ đảo, nhớ những con người trên đảo, cứ thứ bảy, chủ nhật họ lại ra đảo sống.”, anh Nguyễn Đình Hạnh chia sẻ.

Xem thêm