Khi gái gọi sinh viên “rũ bùn” thành công chức

Đăng bởi: Thế Hoàng Thứ Ba, 1 Tháng Mười Một 2016 11:53 sáng

Khỏe Đẹp Plus – Hắn bốc máy lên và gọi điện thoại cho cô bé cô sinh viên có hình avatar xinh như mộng có biệt danh Diễm Hương, mã số 697 nhưng không thấy nhấc máy. Hắn liền điện thoại cho “má mì”, người trực tiếp quản lý đường dây này cho biết, “cô bé” này đã bỏ nghề về quê làm công chức…

“Em bỏ nghề rồi !

Làm nghề báo nên tôi cũng có những mối quan hệ với nhiều thành phần trong xã hội. Phong “tồ” cũng là dân đòi nợ thuê cho các hiệu cầm đồ, vay nặng lãi ở Hà Nội. Dưới trướng của gã có hàng trăm đàn em đã từng “vào tù ra tội”. Khi thế lực của gã đủ mạnh, gã lấn sang lĩnh vực bảo kê cho các hoạt động ngầm, đặc biệt là lĩnh vực bảo kê gái bán dâm.

Phong “tồ” cho biết: Hắn là bảo kê hoạt động của một đường dây gái gọi sinh viên chuyên phục vụ đại gia. Đây là đường dây gái gọi online chuyên liên hệ qua mật khẩu, nick chát. “Đây toàn các em sinh viên trẻ măng, trắng ngần được tuyển từ rất nhiều trường đại học, cao đẳng, các trường trung cấp chuyên nghiệp. Nhiều nhất vẫn là sinh viên các trường nghệ thuật: trường múa, trường sân khấu điện ảnh. Hầu hết các sinh viên này là sinh viên tỉnh lẻ, gia đình có hoàn cảnh khó khăn, khi lên thành phố học tập gặp rất nhiều khó khăn. Vì thế họ luôn muốn có tiền để trang trải việc học, mua sắm nữ trang, xe đẹp, điện thoại xịn. Các “má mì” lợi dụng vào đó để lôi kéo, dụ dỗ các sinh viên đó vào đường dây hành nghề “vừa sướng vừa có tiền tiêu pha, sắm đồ”.

Biết tôi muốn viết bài về những cô sinh viên gái gọi này, Phong “tồ” cũng đồng ý nhưng với điều kiện, không được nêu tên thật, địa chỉ, lĩnh vực hoạt động, hắn bảo rằng nếu để lộ sẽ bị cơ quan chức năng “sờ gáy”, khó làm ăn, ngoài ra hắn chỉ đồng ý cho mình tôi biết chứ không có kẻ thứ ba biết được đường dây bí mật này.

Hắn mở cho tôi xem trang mạng sinhvienxxxx.com rồi tạo cho tôi một tài khoản nick chát cùng mật khẩu để có thể xâm nhập thế giới ảo này. Khi nhập nick và mật khẩu, ngay lập tức, hàng trăm, hàng ngàn những nick chát, hình ảnh những cô gái trẻ măng hiện ra, những cô gái này có những biệt danh và mật khẩu riêng. “Khi khách có nhu cầu thì liên hệ theo số điện thoại di động của cô gái đó. Để có thể chứng minh cô là sinh viên thật chứ không phải “hàng giả” cũng rất đơn giản. Khi đã liên hệ, các cô sẽ trao đổi với nhau và cho khách biết tên tuổi, lớp, khoa, khóa học của trường mà cô đang học. Khi đó khách sẽ tìm đến để kiểm tra sẽ biết thực sự đó là sinh viên hay không ? Chính vì sinh viên đúng mác nên giá cho mỗi lần “vui vẻ” cũng rơi vào khoảng 500 – 700 ngàn cho một lần “tàu nhanh” và 1 – 2 triệu/1 đêm, tùy theo mức độ thỏa thuận với khách. Với mỗi lần đi khách, những sinh viên này sẽ phải trích lại 50% cho má mì. Má mì sẽ phải trích cho tôi một nửa”, Phong “tồ” cười thích thú.

Để chứng minh cho tôi những điều hắn ta nói hoàn toàn là sự thật. Hắn bốc máy lên và gọi điện thoại cho cô bé cô sinh viên có hình avatar xinh như mộng có biệt danh Diễm Hương, mã số 697 nhưng không thấy nhấc máy. Hắn liền điện thoại cho “má mì”. Người trực tiếp quản lý đường dây này nói vọng qua điện thoại: “Cô bé” này đã bỏ nghề rồi. Nó về quê làm công chức. Hầu hết những cô gái chỉ làm nghề này đến năm thứ tư rồi bỏ nghề. Nhưng mật khẩu, nick chát của những cô gái này vẫn còn ở đó”.

Tôi lần mò tìm hiểu về các “đào” khác, có khoảng ¼ những avatar đã không còn hoạt động từ rất lâu. Có những cô còn lưu lại dòng chữ: “Cảm ơn tất cả các tình yêu đã giúp đỡ em trong thời sinh viên khốn khó. Hiện em đã ra trường và xin được một công việc ổn định ở quê. Em đã bỏ nghề rồi !”

Bất ngờ nhận ra đồng nghiệp chính là gái gọi

Phong “tồ” kể cho tôi nghe về những câu chuyện dở khóc, dở cười mà anh nghe ngóng được trong suốt thời gian làm bảo kê cho các đường dây gái gọi. “Cô bé tên là Phương, quê ở Phú Thọ, cô bé được mệnh danh là xinh đẹp có tiếng của trường Sân khấu Điện ảnh. Vì muốn có tiền để mua sắm cho bằng những đứa bạn giàu có trong trường nên cô bé đã tham gia đường dây gái gọi sinh viên này.

Sau một thời gian làm nghề này, cô bé này nghèo đến nỗi không có đủ tiền mua một bộ quần áo đẹp để mặc phút chốc chở thành một thiếu nữ xa hoa thực thụ, đồ dùng của cô toàn hàng hiệu, cả quần áo, giầy dép, túi sách, trang sức đeo trên người có lẽ cũng đến vài chục triệu. Trong khi các bạn khác còn phải đi những chiếc xe đạp cô đã có cưỡi trên chiếc máy Liberty (giá khoảng 60 triệu) phóng vùn vụt qua những ánh mắt ghen tỵ của chúng bạn. Nhưng đến năm thứ tư, cô bé bỗng dưng bỏ nghề. Cũng là đứa thông minh, khi chuẩn bị tốt nghiệp cô bé đã “bòn rút” được khá nhiều tiền của ông bồ đại gia và bất ngờ tắt máy, cắt đứt liên lạc.

Với số tiền giành dụm được, cô chạy được một công việc ở huyện. Cô tưởng mình sẽ giã từ được cái nghề “ô nhục” đó để biến mình thành một cô gái trong trắng và ngoan ngoãn. Nhưng cô không thể ngờ được, ông bồ cô vẫn cay đắng vì bị một cô bé lừa, thật may mắn khi gã vẫn còn giữ số của cô bé có tiếng ăn chơi, cũng là bạn cô bé cùng học trong lớp với Phương nên chẳng khó khăn gì mà ông này đã tìm được địa chỉ cô làm ở quê. Ngay lập tức hắn tung toàn bộ những thông tin về thời ăn chơi chác táng, cũng như phơi bày sự thật về cô cán bộ công chức là một “cave” chuyên nghiệp khi còn là sinh viên. Sự phơi bày đó đã làm cho Phương mất hết hình ảnh trong mắt bạn bè, cô ê chề, nhục nhã và bỏ việc.

Ở đời chẳng ai cho ai không thứ gì, sự hoàn lương bằng vỏ bọc cô gái hiền lành cũng không thể giấu nổi quãng thời gian ô nhục của thời thiếu nữ lầm lỡ. Nhưng khi cô nhận ra được điều đó thì cũng đã quá muộn màng. Phương đã mất tất cả !

Theo tìm hiểu, tại Hà Nội có rất nhiều sinh viên tham gia các đường dây gái gọi qua mạng đã bị bắt trong thời quan qua. Hầu hết những cô gái này đều xuất thân từ những vùng quê nghèo khó, bố mẹ quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho giời” cũng không đủ tiền trang trải cho con ăn học ở thành phố xa hoa. Phần vì thương bố mẹ, muốn tự mình kiếm sống, đỡ được số tiền bố mẹ gửi, phần vì muốn bằng bạn bằng bè, muốn mua hàng hiệu, sắm xe đẹp, dế xịn nên nhiều cô đã sẵn sàng bán “vốn tự có” của mình.

Nhiều cô chỉ muốn kiếm sống trong thời sinh viên rồi sẽ “rũ” khỏi bùn lầy rồi trở thành người cô gái ngoan, về làm một công việc ổn định và kiếm một tấm chồng đàng hoàng ở quê. Nhưng đối với cô Đinh Thị L. Sinh viên Đại học Ngân Hàng thì không được như ý muốn. Vốn là cô gái ngoan hiền ở một vùng quê Thái Bình. Theo những sinh viên Học viện Ngân hàng kể lại: Khi mới xuống Hà Nội học, L. đã đi làm gia sư, đi làm bưng bê ở các nhà hàng khách sạn, nhưng đồng lương bèo bọt của cô không đủ tiền để mua sắm. Mặc dù đã bỏ nhiều công sức để làm nhưng có nhiều nơi cô còn bị trừ lương, quỵt tiền.

Nhiều lúc cô chán nản vì không biết lấy tiền đâu để nộp học phí, nhà nghèo nên chẳng trông mong gì số tiền bố mẹ cung cấp nữa. Đúng lúc đang chán nản thì được một cô bạn rủ rê tham gia nghề bán dâm để lấy tiền đóng học phí và có thêm tiền tiêu sài. Cô đã đồng ý bán thân nuôi mình. Nhưng trong một lần đi khách tại một nhà nghỉ trên đường Nguyễn Trãi, quận Thanh Xuân, Hà Nội, L. đã bị mắt. Thông tin này nhanh chóng được lan ra khắp cả trường.

L. đến trường lúc nào cũng bị soi mói, dò xét, khinh khi và nói bóng gió. L. xấu hổ không dám đến trường học nữa. “Cô xin bảo lưu kết quả nhưng từ đó không thấy L. trở lại học nữa”, một sinh viên của trường Đại học Ngân hàng cho hay. Đáng tiếc ước muốn kiếm tiền để học của cô đã lụi tàn trong nhơ nhuốc của phận đời con gái, có nguồn tin cho hay, L. đã tự tử vì không còn mặt mũi nào để gặp mọi người.

Ê chề bỏ việc vì bị lộ là gái gọi thời sinh viên

Theo tiết lộ của Phong “tồ”: Có cô đã âm thầm lặng lẽ làm công việc nhơ nhuốc đó suốt quãng thời gian sinh viên đã “giũ bùn” thành một cô gái ngoan trong mắt mọi người với vỏ bọc một công việc ổn định. Nhưng sự đời không ai biết trước, khi cô này đến làm việc tại một cơ quan trong tỉnh, anh chàng bất ngờ nhận ra nữ đồng nghiệp xinh xắn ấy chính là một gái gọi sinh viên mà anh này đã từng giới thiệu cho bạn đồng nghiệp khác. Cô này đã ê chề bỏ việc trong tủi hổ.

 

Xem thêm