Nghệ sĩ Minh Vượng: Khoảng lặng phía sau cái hài

Đăng bởi: Thế Hoàng Thứ Sáu, 4 Tháng Mười Một 2016 10:29 sáng

Khỏe Đẹp Plus – Dù đã ngoài 50 tuổi, nhưng NSND Minh Vượng vẫn vui khi làm bạn với các em trẻ nhỏ. Cả thời trẻ chị hy sinh cho niềm vui trẻ nhỏ, khán giả yêu quý gọi chị là “nghệ sĩ của trẻ thơ”. Khi về già, chị vẫn nguyện sẽ đem tiếng cười đến những người không may mắn để chia sớt khổ đau.

Nghệ sỹ Xuân Hinh lần đầu chia sẻ về mối tình đầu của mình

NSƯT Phạm Bằng: “Chưa bao giờ nghĩ đến tuổi thôi diễn hài”

Tuổi thơ thiếu thốn

Minh Vượng sinh ra tại một khu lao động nghèo Lương Yên B. Bố mẹ và anh chị em đều làm công nhân nhà máy rượu. Hoàn cảnh gia đình khó khăn. Tuổi thơ của Minh Vượng cũng thiếu thốn. Minh Vượng thường chơi cùng lũ trẻ ở sân bóng. Hồi đó, sân bóng thường xuyên diễn các vở Tuồng, Chèo, Cải lương. Minh Vượng rất thích hình ảnh của các cô chú trên sân khấu. Về nhà. Minh Vượng cũng tập diễn. Nghệ thuật đã ngấm vào máu của Minh Vượng từ lúc nào không hay.

nghe-si-hai-minh-vuong

Minh Vượng có cá tính rất đặc biệt. Hồi cấp 1. Minh Vượng rất lười học. Đến lớp ít khi thuộc bài. Nhưng đến khi học cấp 2, Minh Vượng đã cá tính ấy đã tiến bộ vượt bậc. Minh Vượng học hành rất chăm và rất giỏi môn văn. Minh Vượng rất quan tâm chăm sóc các em. Nhờ chịu khó học hành. Minh Vượng thi đỗ và theo nghề mình mơ ước. Năm 1978. Minh Vượng tốt nghiệp khoa Kịch nói, Trường Nghệ thuật Hà Nội. Đến năm 22 tuổi, chị mới nổi tiếng với vở “Hà Mi của tôi”. “Hồi đó tôi mới 22 tuổi nhưng đã phải đóng vai một bà cụ nông thôn 80 tuổi”, Minh Vượng nhớ lại.

Minh Vượng thường đau ốm triền miên. Những căn bệnh về khớp, tiểu đường đã làm cho chị cảm thấy mỏi mệt. Hàng ngày, chị phải mang theo bên mình hàng chục loại thuốc khác nhau. Để có sức làm việc, mỗi buổi sáng, chị bồi dưỡng bằng một bát nước yến.

Cho dù cuộc sống có khó khăn vất vả, bệnh tật có hành hạ thể xác, nhưng mỗi lần được lên sân khấu là chị lại cảm thấy tâm hồn mình được thư thái.

Vui với trẻ thơ

Nhắc đến Minh Vượng, những bạn trẻ sẽ không thể nào quên các vở chèo “Quả táo thần”, “Ăn khế trả vàng” và “Khắc nhập khắc xuất”. Bằng những vở diễn để đời đó, Minh Vượng đã được mệnh danh là “Nghệ sĩ trẻ thơ”.

Để diễn được những vai hợp với giới trẻ, nghệ sĩ phải là người rất am hiểu tâm lý của trẻ nhỏ. “Tôi đã ngoài 50 tuổi. Tôi phải làm cho mình có một tâm hồn trẻ thơ. Do đó phải tìm cách hòa đồng với các em nhỏ. Ví dụ khi tâm lý giới trẻ thích nhân vật thiện có kết thúc có hậu thì mình không thể làm ngược lại. Nếu mình diễn vai ác, mình phải biến nhân vật đó phải trả giá cho hành động đó. Trong “quả táo thần”. Tôi phải diễn vai phú ông độc ác. Khi nhân vật phú ông xuất hiện, các bạn trẻ ở phía dưới đã nhao lên rằng: chị ơi sao chị ác vậy. Xin chị đừng làm thế!”

Để đối thoại được với trẻ nhỏ cần phải có những cử trỉ, hành động, hết sức gần gũi với các em. Phải không ngừng biến hóa để có thể hợp với trẻ nhỏ. Minh Vượng luôn đặt mình vào vị trí của các em nhỏ để thỏa mãn sự tò mò, thích thú của trẻ nhỏ, biết các em thích gì và mong gì nhất. “Trẻ con rất ưa thích những vai diễn về các con vật. Trong vở kịch “cây tre trăm đốt”. Trong vở kịch đó, tôi đã hóa thân thành con chó. Để thu hút trẻ nhỏ, tôi phải diễn ở cả lời kịch, sự lên xuống giọng, các cử chỉ của khuôn mặt, môi, mắt và lưỡi.

Việc diễn cho trẻ nhỏ  đã giúp cho chị trẻ trung và yêu đời. Nó giống như  vị thuốc làm tiêu tan cơn đau, lọc tan những ưu phiền của cuộc sống. Chị vui khi thấy ký ức tuổi thơ hiện hữu trên những nét mặt ngây thơ của trẻ nhỏ. Minh Vượng có sở thích sưu tầm búp bê. Đó là những niềm vui vụn vặt sau những ngày làm việt mệt mỏi. Chị yêu búp bê như con. Búp bê là người bạn tâm sự.

Cứ mỗi độ tết thiếu nhi và rằm trung thu về. Minh Mượng lại tổ chức những ngày vui lớn cho đông đảo các em nhỏ. Chị thường hợp tác với Nhà hát Chèo Hà Nội để diễn những vở chèo cho các bạn trẻ. “Tôi nhận thấy dự án do NSUT Thúy Mùi đã giúp ích được phần nào cho các trẻ nhỏ. Chỉ trong khoảng tiếng đồng hồ, các em nhỏ đã có được không gian vui chơi sau những giờ học căng thẳng. Tiếng cười có thể giúp các em hiểu được đâu là thiện, đâu là ác. Mong các em biết yêu thương và sẻ chia hơn.”, Minh Vượng nói.

Hy sinh hạnh phúc để theo đuổi đam mê

Đằng sau sự lòe loẹt, chói lọi và tiếng cười đùa trên sân khấu, ít ai biết được cuộc đời Minh Vượng có những khoảng lặng, những nỗi sầu dai dẳng. Để quên đi, chị đã lao vào những công việc, vào đam mê. Chị quên nỗi đau để đem tiếng cười thành nỗi nhớ trong lòng khán giả.

Minh Vượng đã đôi lần lỡ chuyến xe hạnh phúc cuộc đời. Năm 1992, chị chuẩn bị lên xe hoa cùng một người đàn ông ở viện Khoa học. Tưởng chừng chị sẽ tìm được bến đỗ hạnh phúc của đời mình. Nhưng, bố mẹ người yêu chỉ đồng ý, nếu như chị bỏ nghề diễn, ở nhà quản lý cửa hàng mỹ nghệ vàng bạc. Nhưng chị đã không thể bỏ đam mê nghệ thuật đã ngấm vào máu thịt. Lần thứ hai. Đó là năm 1996. Lúc đó, Minh Vượng đã phải lòng một anh lái xe tải. Tình yêu đó cũng kéo dài 3 năm. Lần này, Minh Vượng cũng bị gia đình nhà trai ép buộc phải lựa chọn giữa nghề và chồng. Lại một lần nữa chị từ chối hạnh phúc muộn mằn. Minh Vượng đã chọn nghề. “Tôi không thích sự nhàm chán. Nếu không được khóc cười trên sân khấu, tôi không chịu được.”.

Cuộc đời chị là chuỗi những nỗi buồn trầm lặng. “Đàn ông thường ích kỷ. Họ chỉ muốn mình là sỡ hữu của họ. Con gái thời hiện đại thì không thể an phận như vậy được. Họ cũng có quyền được sống và tham gia các công việc xã hội mà mình yêu thích. Sau những cú sốc về hôn nhân. Tôi đã khóa cửa trái tim và ném chìa xuống bể đời. Tôi chỉ thấy hạnh phúc khi được sống hết mình với đam mê.”.

Minh Vượng lao vào các hoạt động nghệ thuật. Chị hy vọng có thể để lưu giữ những giá trị nghệ thuật truyền thống cho giới trẻ. Mặc dù rất bận rộn với việc diễn phục vụ khán giả nhí, nhưng chị vẫn không thể thờ ơ với thế hệ trẻ đang dần mai một niềm đam mê với nghệ thuật cổ. Các thế hệ vàng tài năng như NSND Nguyệt Ánh, NSND Thế Anh, NSND Lâm Tới, NSND Chánh Tín… cũng ít dần. Chính vì vậy, mỗi khi đứng trên giảng đường Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội, giảng dạy cho các bạn khoa điện ảnh, kịch và múa. Chị vẫn luôn khao khát truyền lửa lại cho những thế hệ trẻ ấy.

Đem tiếng cười sẻ vơi bất hạnh

Minh Vượng tâm sự: “Đời diễn viên giống số phận Kép Tư Biền, nuốt nước mắt của đời mình để đem tiếng cười đến mọi người. Tôi cũng không nhớ mình đã diễn bao nhiêu vai như vậy. Tôi chỉ thấy vui khi làm người khác cười.”.

Minh Vượng cho biết, chị thường cùng ca sĩ Thái Thùy Linh. Các nghệ sĩ thường đến biểu diễn ở các trại trẻ mồ côi, bệnh viện, viện dưỡng lão. “Có những số phận tôi gặp, sự sống chỉ đếm từng ngày, chẳng có ai bên cạnh. Sự mất mát, cô đơn và tủi phận luôn bao chùm họ. Tôi hy vọng, những tiếng hát, tiếng cười sẽ còn được sự sẻ chia, vơi bớt u buồn của những kiếp người kém may mắn.”, Minh Vượng chia sẻ.

NSND Minh Vượng tâm sự: “Tôi thường nói vui với các nghệ sĩ rằng, khi không còn đủ sức bước lên sân khấu nữa, tôi sẽ đến viện dưỡng lão, kể những câu chuyện cười cho những cụ già neo đơn, những số phận bị con cái bỏ rơi. Tôi sẽ kể cho họ những câu chuyện cười trẻ thơ. Tôi vui vì được đem tiếng cười đến với họ”.

Cuộc sống không có gì là trọn vẹn. Mỗi con người có mỗi hoàn cảnh khác nhau. Cuộc sống cũng không như những gì mình muốn. Vì vậy, xin hãy cứ sống hết mình. Sống là cho đi coi như đã nhận lại. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi đứng trên sân khấu. Sân khấu đã giúp tôi quên đi khó khăn, bệnh tật, tuổi tác và những nỗi buồn không tên.

Trẻ con gọi bằng bạn

“Được làm bạn với trẻ nhỏ khiến tôi rất vui. Có thể một ngày tôi có thể chạy đến chục show vẫn không thấy mệt. Chỉ cần gặp trẻ con là mọi mệt nhọc tan biến. Tôi luôn coi những đứa trẻ là bạn mình. Tôi yêu cái hồn nhiên của trẻ nhỏ. Có những vai diễn ác, khán giả nhí  lại nhao lên: “Bạn ơi sao bạn diễn ác thế”, “Chị diễn vai này em yêu chị quá !”, NSND Minh Vượng.

Xem thêm