ĐẪM NƯỚC MẮT NHỮNG MÁI ĐẦU BẠC NƠI TRẠI PHONG GÒ ĐÁ BẠC

Mấy anh em chúng tôi đến trại phong Minh Phú tại gò Đá Bạc, huyện Sóc Sơn, Hà Nội vào một ngày mưa. Bị ông Google map chỉ đường lòng vòng. Nhưng đến nơi thì mới thấy cơn mưa ngoài kia trở thành cơn mưa vàng cứu các cụ đang sống nơi đây khỏi những tháng ngày thiếu nước sinh hoạt dài đằng đẵng.

 

Các cụ tại đây thiếu thốn trầm trọng. Khi chính sách di rời trại phong đi chỗ khác, các cụ người không còn sức khỏe để đi, người thì muốn ở lại chịu cảnh thiếu thốn đến tột cùng. Nước sinh hoạt thì trông chờ vào cơn mưa từ ông giời, thiếu quá phải đi vào xin các hộ trong xã.

Cơm ăn phải tự túc. Các cụ phải nuôi từng con gà để lấy trứng bán cho những người ngoài chợ. Chắt chiu lắm mới có ít gạo. Thỉnh thoảng mới có đoàn đến hỗ trợ ít đồ ăn. Tiền điện các cụ cũng phải tự túc đóng. Chẳng có nổi 1 nguồn hỗ trợ nào cả.

Cụ Sợi vào trại phong này từ năm 1968. Đến nay đã đúng nửa thế kỷ cụ sống tại đây. Thanh xuân của cụ là những chuỗi ngày bị ruồng rẫy bởi người làng. Chồng cụ thấy vợ bị bệnh bỏ đi lấy vợ hai để lại cho cụ một cô con gái. 2 mẹ con cụ sống trong sự sỉ nhục, xa lánh vì người ta nói cụ bị hủi.

trai-phong-go-da-bac

Nửa thế kỷ sống tại trại phong heo hút này, cụ mới tránh khỏi những sự kỳ thị của nhiều người. Ấy vậy mà cụ vẫn còn đỡ hơn cụ Oanh. Cụ Oanh hôm nay đi chợ không có mặt tại đây. Người ta kể rằng, khi cụ Oanh đỡ bệnh đáng ra phải về với con cháu để có người chăm sóc.

Ai ngờ, con cụ hắt hủi nói cụ mang mầm bệnh sợ ảnh hưởng đến cháu. Những bữa cơm của cụ Oanh ngập trong nước mắt bởi những sự sỉ vả từ con đẻ và cả con dâu. Đứa cháu nội bé bỏng cụ muốn được chạm vào 1 lần cũng chẳng được. Các con cụ không cho phép cụ gần cháu. Quá tủi hổ, cụ trở lại trại phong này. Chẳng biết có ngày nào cụ sẽ được nhìn thấy những đứa con, đứa cháu của mình không ?

Đó chỉ là những câu chuyện rất nhỏ chúng tôi mới được nghe chỉ trong vòng vài tiếng buổi sáng. Cuộc sống này sao sự tử tế đắt đỏ đến như vậy. Khi người ta nhận ra cần phải tử tế thì ôi thôi chắc mọi thứ đã quá muộn. Nếu có 1 lần để đi đâu đó, chúng tôi thực sự mong ai đấy ghé qua chứng kiến những mảnh đời bất hạnh này.

Chu Bá Định – CLB Thiện nguyện Trăng Rằm

Free WordPress Themes, Free Android Games